[Fiction] Nhóc

Author Note

To my English readers, I am translating this Vietnamese fiction to English. Please wait for a while! I am sorry for this inconvenience!!!

— Kien Nguyen

Một buổi trưa tháng 4 ở Saigon. Nóng đổ lửa! Zero đang trên đường từ American Center trở về nhà. Hắn chợt thèm cafe! Tấp vội vàng vào quán Phúc Long gần trường cấp 2 Hồng Bàng. Hắn gọi theo thói quen.

‘Cho anh một ly sữa đá, size lớn.’ Hắn vui vẻ.

Zero đảo mắt xung quanh. Đây là chi nhánh mới mở của Phúc Long. Hắn luôn thích cái màu xanh lá này. Dễ chịu! Phúc Long, Evernote, Phương Tùng Mobile nè. Cả Vietcombank nữa!

‘Ồ, một thằng nhóc.’ Hắn liếc mắt sang phải.

Đó là một đứa bé cỡ 9, 10 tuổi. Vai đeo chéo cái cặp nhỏ, tay cầm một xấp vé số mỏng. Nó đang nhìn chăm chú vào cái tủ bụng trước mặt. Mát lạnh!

‘Tóc tai cắt gọn, mặt mài sáng sủa, áo quần sạch sẽ. Thằng này khá đây!”

Zero đang “định lượng” và “định tính” thằng nhỏ trong bụng. Hắn luôn cố gắng nắm bắt người khác. Thói quen đó, có lẽ ăn sâu vào máu đến nỗi không thể bỏ được nữa rồi!

‘Ê, nhóc!’ Hắn gọi.

‘Em thích ăn cái bánh vàng vàng kia không, chanh dây đó. Hay là cái này, sô cô la nè.” Hắn chỉ chỉ.

Thằng nhóc lúc đầu nghe gọi, cũng bình thản lắm! Quay qua nhìn hắn rõ to, rồi quay lại vào tủ bánh. Nghiêm túc phết!

‘Cái nào cũng được anh!”

Hắn thầm nghĩ. ‘Chắc cả đời thằng nhóc này chưa ăn chanh dây hay sô cô la bao giờ, mình hỏi nó cũng bằng thừa.’ Hắn thở hắt một cái thật dài.

‘Em em. Cho anh thêm một cái bánh chanh dây, một ly trà đào nữa nha.”

Rồi hắn quay qua thằng nhóc, nhẹ nhàng mà chắc nịch.

‘Em qua góc kia kia kìa, thấy không, đợi anh xíu.’

‘Có anh Kiên không ạ?’ Bé nhân viên cafe hỏi.

‘Đây em.’

‘Dạ, bánh và nước của anh.’

‘Rột … rột …’ Hắn hút 2 ngụm cafe dài. Ngọt trước, đắng sau! Hắn lại đầu quán cafe. Một hàng ghế dài, ngồi trên đó là có thể nhìn ngắm ra dòng đường trước mặt. Bụi bậm!

‘Lên đây ngồi nè em, đứng hoài làm gì’ Hắn cười với thằng nhóc.

Thằng bé rón rén kéo ghế. Nó không có vẻ gì là gấp gáp miếng bánh trên tay Zero.

‘Cái này là trà đào nè, nổi tiếng lắm, uống thử xem ngon không.’ Hắn chìa ly nước, để miếng bánh bên cạnh góc bàn thằng bé ngồi.

Nó ngoạm 2 miếng. Hút ly nước ót ót. Rồi ngồi im.

‘Cũng ngon anh.’ Nó thật thà.

‘Sao em không ăn tiếp. Bánh không ngon à.’

‘Dạ, em để cho em em ở nhà ăn nữa.’

‘Em em nhiêu tuổi rồi?’ Hắn cảm động.

‘Dạ, nó gần hai tuổi rồi.’

Hắn đăm chiêu một lúc.

‘Này nhóc, em có đi học không?’

‘Em học tới lớp 3. Mới nghỉ học năm nay.’ Giọng nó tỉnh bơ, nhưng mặt thì buồn xo.

‘Dzậy, cha mẹ em làm gì?’ Hắn hỏi dò.

‘Cha em thì bán rau câu. Mẹ em thì ở nhà trông em.’ Nó nói rành mạch.

Ra là vậy … Ở đất Saigon này, nuôi một đứa con ăn học đàng hoàng, với một số người cũng không phải chuyện dễ dàng gì. Thằng nhóc này chắc trước đây cũng đi bán vé số, nhưng chắc cũng còn thời gian để học một buổi ở trường. Giờ thì hết rồi … Mẹ nó có em bé, gánh nặng chồng lên vai … Nó mới có 10 tuổi!

‘Một ngày kiếm được không? Chắc khá ha.’ Hắn cười cười giả lơ.

‘Ùm, cũng được trăm rưỡi, trăm tám anh.’ Nó tính toán.

‘Mấy giờ em về nhà?’ Hắn lo lắng.

‘Dạ, chừng 7 giờ tối. Mẹ em không cho bán khuya.’

‘Mẹ em chắc hiền lắm hen.’ Hắn mỉm cười.

‘Dạ!!!’ Nó nghĩ tới mẹ nó.

Ùm … tháng nhà nó chắc cũng được thêm 3, 4 triệu từ nó … vậy là nhà nó cũng không đến nỗi … chỉ là nó phải hi sinh việc học! Hắn buồn buồn.

‘Nhà em gần đây không?’ Hắn giả lả.

‘Dạ, ở quận 8.’

‘Em đi bộ tới đây à?’

‘Dạ không anh, em đi xe buýt, ngày 8 ngàn. Hì hì!’ Nó cười lí lắc.

Hắn ngắm nhìn thằng nhỏ. Không nói gì một lát.

‘Em có thích học không?’ Hắn nhìn ra đường. Một anh chở hàng, khá cồng kềnh lướt ngang.

‘Dạ có.’ Nó lí nhí.

‘Năm sau em em lớn ùi, em sẽ đi học lại.’ Nó nhẹ nhàng nói.

Hắn thấy ấm lòng. Mắt ươn ướt nhưng cũng gằn mình lại. Hắn luôn muốn được coi là người mạnh mẽ. Với đứa bé này, hắn càng phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Hắn rút trong bóp ra ba cái thẻ.

‘Em coi nè.’ Hắn xòe ra ba cái thẻ ATM.

‘Hồi nãy á, em có thấy anh dùng cái thẻ này trả tiền không?’

‘Em thấy chớ. Tiền trong cái thẻ này phải không anh. Em có thấy người ta dùng cái này rút tiền trong mấy cái buồng ngoài đường.’ Nó lanh lợi kể.

‘Đúng rồi cu, em biết trong ba cái thẻ này là bao nhiêu tiền không’. Hắn ranh mãnh.

Thằng bé lắc đầu ngô ngê.

‘Cái thẻ này 10 triệu nè, cái này 30 triệu, còn cái thẻ này thì … 40 triệu.’ Hắn tỉnh rụi.

‘Ô, sao a giàu thế!’ Thằng nhóc sửng sốt.

‘Một tháng anh kiếm được 30 triệu mà. Mà cũng không cực gì mấy!’ Hắn cười cười.

‘Anh giỏi ghê!’ Thằng nhóc thán phục xuýt xoa.

‘Em biết tại sao anh kiếm tiền nhiều vậy không?’

Nó lại lắc đầu.

‘Do hồi nhỏ anh cố gắng học. Ngày xưa anh cũng khó khăn như em vậy đó.’

‘Em cũng thích học lắm anh!’ Nó tán dương.

Hắn quyết liệt như thường lệ, mỗi khi “giảng đạo”. ‘Em phải học, học siêu vào! Rồi em sẽ giống anh bây giờ, muốn mua gì thì mua!’

Nó gật đầu. Mắt long lanh lạ!

Hắn chìa ra một cái thẻ trong ba cái. ‘Đây là cái thẻ của anh, em giữ đi.’

Nó ngạc nhiên.

‘Ơ, cái thẻ này 30 triệu lận mà. Sao anh lại đưa cho em?’

‘Tất nhiên em chỉ có cái thẻ thôi, tiền của anh, em đâu có rút được. Mà em có muốn lấy tiền của anh không?’

‘Dạ muốn.’ Nó tỉnh bơ

‘Bà cha thằng nhãi ranh ma này.’ Hắn cười khoái chí trong bụng.

‘Bây giờ anh đưa tiền cho em là hại em rồi, em đã học hành giỏi chưa?’ Hắn lý sự.

‘Dạ, chưa!’ Nó lắc lắc.

‘Cất kỹ cái thẻ này. Sau này bất cứ khi nào muốn bỏ học. Lấy ra mà nhìn, nhớ đến anh. Rồi học tiếp, em sẽ tự kiếm được 30 triệu để rút ra từ thẻ này. Ngoéo tay, đừng bỏ học nữa nha!”

Nó ngoéo lại. ‘Dạ, anh!’

Nó nói tiếp. ‘Mẹ em cũng không muốn em nghỉ học, mẹ nói là chỉ nghỉ một năm nay thôi à a!’

‘Ùm … Thôi sắp chiều rồi, em đi bán đi, sắp xổ số rồi đó. Mà em tên gì?’

‘Dạ em tên Thành Nhân.’ Nó nói rõ ràng. ‘Còn anh?’

‘Anh tên Trung Kiên, hân hạnh quen biết em!’ Hắn bắt tay với nó theo kiểu Tây.

Thằng bé đi vội vào dòng người hối hả … Trời nắng gắt hơn, hắn thấy sao mà dễ chịu lạ!