Cảnh giả, tâm tạo giã (*)

Suy nghĩ nhiều thì nội công lên. Tập luyện nhiều thì chưởng lực tịnh tiến. Có nội công mà không có chưởng lực thì chỉ có nước tiến vào tửu điếm, “bú gụ”, ngửa mặt lên trời quát tháo: “Sao dám phụ một kẻ tài hoa! Quả nhiên bạc mệnh, quả nhiên bạc mệnh mà!” Ngược lại, có chưởng lực mà thiếu đi nội công thì suốt đời cũng chỉ là một thằng tiểu tử vô danh, hữu dũng vô mưu, bị người người khiến sai khiến, đi tới tận cùng của thế giới, mới ngồi lại lẩm bẩm: “Giữa đất trời, ta đã làm gì sai? Ta đã làm gì sai?” Còn kết hợp hài hòa cả hai thì… Ứng bất biến dĩ vạn biến. Có thật không? Mạn phép mời đọc lại câu đầu tiên. 🙂

*Cảnh là do cái tâm tạo ra.

P/s: những suy nghĩ trong vô thức, hết sức xàm xí, và lóe lên một buổi chiều khá nực nội.