Đồng-cảm

Nửa đêm không ngủ được xin kể một vài suy nghĩ trong đầu:

Cách đây 2 năm, Kiên bỡ ngỡ đánh bạo ra công viên 23/9 để làm tình nguyện cho một câu lạc bộ anh văn. Ngày đầu, ngày hai thì không có gì đáng nói, tại môi trường cũng toàn sinh viên trí thức. Đến ngày thứ ba thì khi chuẩn bị dụng cụ xong, có một bé sinh viên, jeans tàu, sơ mi trắng, kính đen loại bản to, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cái ghế đá Kiên đang ngồi. Em ấy âm thầm mở ra một quyển sách, bìa nâu sần, trên đó chi chít vết highlight, ghi chú, rồi quay qua nhìn Kiên với một ánh mắt rất-vô-hồn-mà-lại-rất-quả-quyết:
– “Anh có tin vào Đức Chúa Trời hay không?”
– …

Chuyện sau đó thì cũng chả có gì đáng nói. Tại vì Kiên lúc đó cũng thuộc dạng lì, nói cách dân dã teen bây giờ hay gọi là “óc cờ hó”. Với lại cũng chả mê mẫn thế giới thần tiên trên trời dưới đất gì cho lắm nên tất nhiên em ấy không thuyết phục thành công Kiên vào Hội rồi. Lúc đó cũng nghĩ thầm trong bụng, cười nhạo cho cái ngây thơ của em ấy…

Ngẫm nghĩ lại, mọi chuyện diễn ra trước mắt mình là như vậy còn cội nguồn sâu xa, tương lai thăm thẳm phía trước thì sao? Nếu nghĩ được như vậy, liệu chúng ta có còn chép miệng mà cười nổi được nữa không? Một quá khứ ấm áp bên gia đình, trường lớp. Một tương lai đen tối phía trước. Số phận của ít nhất ba cuộc đời con người đã xoay chuyển không thể tưởng tượng nổi.

Nhiều lúc, tự hỏi, tại sao vậy? Tại sao lại có những bà lão già rồi, 90 tuổi vẫn phơi nắng phơi mưa giữa đường, người ta cho có vài ngàn mà cảm động rối rít. Có những đứa trẻ rất thông minh sáng láng, phải đi bán buôn gánh bưng từ sớm lấy tiền chữa bệnh cho ba. Những con người quần quật bên công trường đêm hôm khuya khoắt để đứa con có thêm tí bột sữa. Là do “nhân định” không đủ, sai lầm trong chọn lựa hành động suốt cả cuộc đời, hay đã trao nhầm một niềm tin vô vọng nào đó cho một ai đó, hay là do “số mệnh an bài”, trời kêu sao nấy dạ… Cũng như em sinh viên kia… Tại sao vậy? Tại sao vậy?? Tại sao vậy??? im lặng trong hư không

Có lẽ bản thân đã lớn hơn một chút, đủ để gọi là có được một cái nhìn thông cảm. Những người đang lạc vào ma đạo, cũng chỉ vì đang cô đơn, lạc lõng, yếu đuối, cần được một “bờ vai” để dựa vào giữa cuộc đời quá khắc nghiệt này. Sợ hãi! Nếu bạn sinh ra trong gia đình đầy đủ, hạnh phúc, từ nhỏ tới lớn chưa gặp phải biến cố nào, làm ơn, đừng có cười nhạo trên sự đau khổ của người khác. Cũng đừng gán ghép cho họ là ngu dốt, mê muội, vì bạn hiểu được họ tới mức độ nào? Hay chỉ muốn đạp người ta xuống, nâng cái tự tôn của mình lên. Nếu thật tâm trong lòng bạn như vậy thì… *nhếch-mép-cười-đểu. Nhân quả tuần hoàn. Let’s see!

Hãy cứ cười, nhưng phải nhớ, cười ăn-lê, phớt đời, cười mà hiểu những gì đang xảy ra, vì đó là sự lạc quan cho tương lai cũng như là lời khẳng định sự trưởng thành từ quá khứ. Hãy cứ sống và sống thôi! Xem con đường ta chọn dẫn lối tới phương trời xa xăm nào…

Chợt nghĩ đến Charlie Chaplin, từng tâm sự: “Life is a tragedy when seen in close-up, but a comedy in long-shot… I always like walking in the rain, so no one can see me crying.” Thấm từng chữ, từng chữ. Hahaha!