Ai cho tui lương thiện

Người xưa cũng đi thi Y, ngẫm nghĩ lại, cũng hên, học hành như c– thì đảm bảo cũng bị sút ra trường trước thời hạn.

Một cánh én không làm nên mùa xuân. Một đàn chim trú bão đã phơi cánh dưới đầm sâu. Tất cả, rồi cũng dần vào quên lãng. Chỉ có nỗi đau về sự bất công… Còn mãi! Còn mãi! Lưu truyền cùng thanh thiên kèm những lời bi ai than oán!

– Đừng để bác sĩ Lương đơn độc!
– Đừng để bác sĩ Lương…
– Đừng…

Sự im lặng: Đôi khi vô cùng dịu êm, lắm lúc lại hóa thành lạnh căm. Vì không còn hơi sức nào nói nổi được nữa rồi!

Chợt bên tai, vang một âm vang của câu cuối cùng trong lời thề Hippocrates kinh điển: Nửa hờ hững, nửa chua xót:

“If I fulfil this oath and do not violate it, may it be granted to me to enjoy life and art, being honored with fame among all men for all time to come; if I transgress it and swear falsely, may the opposite of all this be my lot.”

Thật vậy ư…
Vậy ư…
Ư…