[Fiction] Nhóc

Author Note

To my English readers, I am translating this Vietnamese fiction to English. Please wait for a while! I am sorry for this inconvenience!!!

— Kien Nguyen

Một buổi trưa tháng 4 ở Saigon. Nóng đổ lửa! Zero đang trên đường từ American Center trở về nhà. Hắn chợt thèm cafe! Tấp vội vàng vào quán Phúc Long gần trường cấp 2 Hồng Bàng. Hắn gọi theo thói quen.

‘Cho anh một ly sữa đá, size lớn.’ Hắn vui vẻ.

Zero đảo mắt xung quanh. Đây là chi nhánh mới mở của Phúc Long. Hắn luôn thích cái màu xanh lá này. Dễ chịu! Phúc Long, Evernote, Phương Tùng Mobile nè. Cả Vietcombank nữa!

‘Ồ, một thằng nhóc.’ Hắn liếc mắt sang phải.

Đó là một đứa bé cỡ 9, 10 tuổi. Vai đeo chéo cái cặp nhỏ, tay cầm một xấp vé số mỏng. Nó đang nhìn chăm chú vào cái tủ bụng trước mặt. Mát lạnh!

‘Tóc tai cắt gọn, mặt mài sáng sủa, áo quần sạch sẽ. Thằng này khá đây!”

Zero đang “định lượng” và “định tính” thằng nhỏ trong bụng. Hắn luôn cố gắng nắm bắt người khác. Thói quen đó, có lẽ ăn sâu vào máu đến nỗi không thể bỏ được nữa rồi!

‘Ê, nhóc!’ Hắn gọi.

‘Em thích ăn cái bánh vàng vàng kia không, chanh dây đó. Hay là cái này, sô cô la nè.” Hắn chỉ chỉ.

Thằng nhóc lúc đầu nghe gọi, cũng bình thản lắm! Quay qua nhìn hắn rõ to, rồi quay lại vào tủ bánh. Nghiêm túc phết!

‘Cái nào cũng được anh!”

Hắn thầm nghĩ. ‘Chắc cả đời thằng nhóc này chưa ăn chanh dây hay sô cô la bao giờ, mình hỏi nó cũng bằng thừa.’ Hắn thở hắt một cái thật dài.

‘Em em. Cho anh thêm một cái bánh chanh dây, một ly trà đào nữa nha.”

Rồi hắn quay qua thằng nhóc, nhẹ nhàng mà chắc nịch.

‘Em qua góc kia kia kìa, thấy không, đợi anh xíu.’

‘Có anh Kiên không ạ?’ Bé nhân viên cafe hỏi.

‘Đây em.’

‘Dạ, bánh và nước của anh.’

‘Rột … rột …’ Hắn hút 2 ngụm cafe dài. Ngọt trước, đắng sau! Hắn lại đầu quán cafe. Một hàng ghế dài, ngồi trên đó là có thể nhìn ngắm ra dòng đường trước mặt. Bụi bậm!

‘Lên đây ngồi nè em, đứng hoài làm gì’ Hắn cười với thằng nhóc.

Thằng bé rón rén kéo ghế. Nó không có vẻ gì là gấp gáp miếng bánh trên tay Zero.

‘Cái này là trà đào nè, nổi tiếng lắm, uống thử xem ngon không.’ Hắn chìa ly nước, để miếng bánh bên cạnh góc bàn thằng bé ngồi.

Nó ngoạm 2 miếng. Hút ly nước ót ót. Rồi ngồi im.

‘Cũng ngon anh.’ Nó thật thà.

‘Sao em không ăn tiếp. Bánh không ngon à.’

‘Dạ, em để cho em em ở nhà ăn nữa.’

‘Em em nhiêu tuổi rồi?’ Hắn cảm động.

‘Dạ, nó gần hai tuổi rồi.’

Hắn đăm chiêu một lúc.

‘Này nhóc, em có đi học không?’

‘Em học tới lớp 3. Mới nghỉ học năm nay.’ Giọng nó tỉnh bơ, nhưng mặt thì buồn xo.

‘Dzậy, cha mẹ em làm gì?’ Hắn hỏi dò.

‘Cha em thì bán rau câu. Mẹ em thì ở nhà trông em.’ Nó nói rành mạch.

Ra là vậy … Ở đất Saigon này, nuôi một đứa con ăn học đàng hoàng, với một số người cũng không phải chuyện dễ dàng gì. Thằng nhóc này chắc trước đây cũng đi bán vé số, nhưng chắc cũng còn thời gian để học một buổi ở trường. Giờ thì hết rồi … Mẹ nó có em bé, gánh nặng chồng lên vai … Nó mới có 10 tuổi!

‘Một ngày kiếm được không? Chắc khá ha.’ Hắn cười cười giả lơ.

‘Ùm, cũng được trăm rưỡi, trăm tám anh.’ Nó tính toán.

‘Mấy giờ em về nhà?’ Hắn lo lắng.

‘Dạ, chừng 7 giờ tối. Mẹ em không cho bán khuya.’

‘Mẹ em chắc hiền lắm hen.’ Hắn mỉm cười.

‘Dạ!!!’ Nó nghĩ tới mẹ nó.

Ùm … tháng nhà nó chắc cũng được thêm 3, 4 triệu từ nó … vậy là nhà nó cũng không đến nỗi … chỉ là nó phải hi sinh việc học! Hắn buồn buồn.

‘Nhà em gần đây không?’ Hắn giả lả.

‘Dạ, ở quận 8.’

‘Em đi bộ tới đây à?’

‘Dạ không anh, em đi xe buýt, ngày 8 ngàn. Hì hì!’ Nó cười lí lắc.

Hắn ngắm nhìn thằng nhỏ. Không nói gì một lát.

‘Em có thích học không?’ Hắn nhìn ra đường. Một anh chở hàng, khá cồng kềnh lướt ngang.

‘Dạ có.’ Nó lí nhí.

‘Năm sau em em lớn ùi, em sẽ đi học lại.’ Nó nhẹ nhàng nói.

Hắn thấy ấm lòng. Mắt ươn ướt nhưng cũng gằn mình lại. Hắn luôn muốn được coi là người mạnh mẽ. Với đứa bé này, hắn càng phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Hắn rút trong bóp ra ba cái thẻ.

‘Em coi nè.’ Hắn xòe ra ba cái thẻ ATM.

‘Hồi nãy á, em có thấy anh dùng cái thẻ này trả tiền không?’

‘Em thấy chớ. Tiền trong cái thẻ này phải không anh. Em có thấy người ta dùng cái này rút tiền trong mấy cái buồng ngoài đường.’ Nó lanh lợi kể.

‘Đúng rồi cu, em biết trong ba cái thẻ này là bao nhiêu tiền không’. Hắn ranh mãnh.

Thằng bé lắc đầu ngô ngê.

‘Cái thẻ này 10 triệu nè, cái này 30 triệu, còn cái thẻ này thì … 40 triệu.’ Hắn tỉnh rụi.

‘Ô, sao a giàu thế!’ Thằng nhóc sửng sốt.

‘Một tháng anh kiếm được 30 triệu mà. Mà cũng không cực gì mấy!’ Hắn cười cười.

‘Anh giỏi ghê!’ Thằng nhóc thán phục xuýt xoa.

‘Em biết tại sao anh kiếm tiền nhiều vậy không?’

Nó lại lắc đầu.

‘Do hồi nhỏ anh cố gắng học. Ngày xưa anh cũng khó khăn như em vậy đó.’

‘Em cũng thích học lắm anh!’ Nó tán dương.

Hắn quyết liệt như thường lệ, mỗi khi “giảng đạo”. ‘Em phải học, học siêu vào! Rồi em sẽ giống anh bây giờ, muốn mua gì thì mua!’

Nó gật đầu. Mắt long lanh lạ!

Hắn chìa ra một cái thẻ trong ba cái. ‘Đây là cái thẻ của anh, em giữ đi.’

Nó ngạc nhiên.

‘Ơ, cái thẻ này 30 triệu lận mà. Sao anh lại đưa cho em?’

‘Tất nhiên em chỉ có cái thẻ thôi, tiền của anh, em đâu có rút được. Mà em có muốn lấy tiền của anh không?’

‘Dạ muốn.’ Nó tỉnh bơ

‘Bà cha thằng nhãi ranh ma này.’ Hắn cười khoái chí trong bụng.

‘Bây giờ anh đưa tiền cho em là hại em rồi, em đã học hành giỏi chưa?’ Hắn lý sự.

‘Dạ, chưa!’ Nó lắc lắc.

‘Cất kỹ cái thẻ này. Sau này bất cứ khi nào muốn bỏ học. Lấy ra mà nhìn, nhớ đến anh. Rồi học tiếp, em sẽ tự kiếm được 30 triệu để rút ra từ thẻ này. Ngoéo tay, đừng bỏ học nữa nha!”

Nó ngoéo lại. ‘Dạ, anh!’

Nó nói tiếp. ‘Mẹ em cũng không muốn em nghỉ học, mẹ nói là chỉ nghỉ một năm nay thôi à a!’

‘Ùm … Thôi sắp chiều rồi, em đi bán đi, sắp xổ số rồi đó. Mà em tên gì?’

‘Dạ em tên Thành Nhân.’ Nó nói rõ ràng. ‘Còn anh?’

‘Anh tên Trung Kiên, hân hạnh quen biết em!’ Hắn bắt tay với nó theo kiểu Tây.

Thằng bé đi vội vào dòng người hối hả … Trời nắng gắt hơn, hắn thấy sao mà dễ chịu lạ!

Cuộc sống vốn dĩ rất khắc nghiệt, luôn như vậy, và phải là như vậy!


– Nửa đêm bạn nghe điện thoại nhận hung tin: con bạn chết đuối ở hồ đá. Tại sao vậy?
– Bạn đang làm việc và nhận hung tin: cha bạn bị ung thư gan. Tại sao vậy?
– Bạn đang ngồi ăn BBQ và uống bia sau giờ làm thì nhận hung tin: chồng bạn bị tai nạn giao thông. Tại sao vậy?

Bởi vì bạn vô tâm! Cuộc đời mỉa mai nói.

Đi chùa cầu nguyện thần phật không bao giờ bảo vệ được gia đình của bạn. Nhưng sự hiểu biết thì có!

“Tại sao tui/gia đình tui/bạn tui lại khổ thế này hả trời ơi?”

Bởi vì bạn không đủ mạnh mẽ. Cuộc đời thản nhiên trả lời. Không có ông trời nào trả lời cả!

– Nếu con bạn thường giấu giếm, không chia sẻ gì với bạn, cũng vì bạn quá kiểm soát nó. Bạn sẽ làm gì?
– Nếu bạn biết ba bạn nghiện rượu bia, thức khuya, lười tập thể dục. Bạn sẽ làm gì?
– Nếu bạn đi chung xe với chồng bạn, và anh ấy rất hiếm khi xem kính chiếu hậu. Bạn sẽ làm gì?

– Là vì bạn yêu thương con bạn, muốn con bạn “tốt”, bạn nghĩ như vậy là tốt, nên ép buộc nó theo khuôn khổ của bạn, sống theo ước mơ của bạn mà bạn từng bỏ lỡ. Và nói rằng “Because I love you very much, honey!” Nhưng bạn không biết rằng, con bạn thật sự đã chết, ngay từ lúc nó chưa được sinh ra!
– Là vì bạn yêu thương cha bạn. Nghĩ rằng mình học ngoan học giỏi, là khiến cha mẹ hạnh phúc. Nhưng rất tiếc, những quy luật của universe này, bạn không nắm được. Và bạn đã giết cha bạn, bằng sự ngu dốt của mình. Bởi vì cha bạn dồn hết tâm sức để bạn học hành. Và bạn không học tới nơi tới chốn!!!
– Là vì bạn yêu thương chồng bạn. Ở buổi đám cưới, Cha xứ hỏi rằng con có nguyện chăm sóc anh ấy chu đáo cả đời không. Bạn cười hề hề và gật đầu đồng ý và nghĩ vậy là anh ấy hạnh phúc lắm ùi. Nhưng sâu trong thâm tâm bạn nghĩ, anh ấy sẽ chăm sóc chu đáo cho mình. Vậy là được. Anh ấy tốt lắm, sẽ tự chăm sóc cho bản thân được. Cần gì mình!?? À, vậy ra là bạn đã vô tình giết anh ấy, vì bạn không biết, mỗi khi chạy xe, anh ấy chạy ẩu lắm. Trong cuộc sống, anh ấy cũng hay quên trước quên sau. Nhưng vì bạn không observe, bạn không hiểu được. Boom!

Bạn không thể bảo vệ những người thân yêu của mình nếu như bạn không có hiểu biết, không đủ mạnh mẽ. Một ngàn câu hỏi “giá như” được thốt ra cũng không giúp ích được gì. Cơ hội trôi qua chỉ có một trong đời, và bạn đã chọn một lựa chọn sai và đã có hàng triệu cơ hội cuộc đời đưa ra để cứu lấy những người thân yêu của bạn. Bạn đã say no!!!

– Hề hề, tui chỉ sống một cuộc sống đơn giản, gia đình được yên ổn, còn những chuyện khác, tui mặc kệ, hề hề.

Phũ phàng, nhưng once again: Life matters!!!

Mad world

– Tại sao cần phải kiếm nhiều tiền trong khi suy cho cùng, ăn uống, ngủ nghỉ, khí thở rất là rẻ?
– Tại sao lại dùng tiền để xem là mục tiêu theo đuổi trong sự nghiệp, tại sao dùng tiền như một cần câu nhân lực?
– Tại sao lại suốt ngày cắm đầu vào smartphone mà khộng say “hello” to the world?
– Tại sao lại không đọc sách mà lại xem tutorial trên youtube?
– Tại sao không chỉ cho sinh viên đọc cuốn “Structure and Interpreter of computer program” mà lại kêu sinh viên đọc “The C Programming Language” ở môn Introduction to Programming. Ba láp thiệt chứ!
– Tại sao không đối xử với mọi người thân thiện hơn, mà lại cau có khuôn mặt để làm gì, khổ mình, khổ người.
Rõ khổ!??

Xứ người

Ở Singapore, hắn thấy Plaza của người Myanmar, thấy Mall của người Phi, mà không tài nào thấy nổi một cái chợ của người Việt. Hỏi một người Việt thì họ nói; người Việt sống rải rác, chả ai quan tâm ai. Ai qua đây sống và làm việc thì biết mỗi thân họ, chả thèm lôi dòng họ qua đây sống chung *smile*, huống chi là bằng hữu chi giao!

Hắn qua Singapore, 4 ngày trôi qua mà chả thấy bạn bè nào nhắn tin hỏi thăm, mày thế nào, đi chơi có vui không, … Thế là hắn kiếm ngay 5 người bạn Sing gốc Hoa để mà chơi. Họ thú vị, cá tính, ham học hỏi mà rất là hiền. Họ là lí do để hắn rất yêu Singapore, bên cạnh một môi trường nhân văn thật sự.

Cuộc đời luôn là những mảng đối lập: xấu-tốt, hiền-ác, vui-buồn, lý trí – cảm xúc, vâng vâng. Cứ bình thản mà sống, đừng oán trách ai làm gì.

– Lị sịt mễ a, la?
– Ngộ sịt phan chổi là, la *bright smile*…

Saigon, ngày 20 tháng 4 năm 2017
(Đã kí)

The Message from God

Đôi khi có những giây phút vui vẻ vô tư, hạnh phúc trôi qua rất nhỏ nhặt, vụt thoáng như một ánh sao băng trắng xoá giữa bầu trời đêm đen, nhưng lại xuất phát từ trong những góc sâu thẳm nhất, khuất tất nhất của trái tim mỗi người. Đó là những lời chỉ dẫn cụ thể, của Chúa, gợi ý ra để giúp bạn tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi muôn thuở mà từng giây từng phút trôi qua trong cuộc đời bạn đều mong mỏi có thể giải đáp được: “Bạn sinh ra để làm gì, bạn là ai trong cả Thế Giới này!” Đối với Kiên, thì không có gì là lãng phí, không có gì là vô nghĩa, và tất nhiên là cũng không có gì là muộn màng. Thất nghiệp, thất tình, không tiền bạc, không nhà cửa, không giàu sang, không danh phận, không quyền lực, không đam mê, công việc chán nản, bế tắc, trầm cảm, khuyết tật, kém thông minh, lương thấp, không bằng ai, không sinh ra là con của Bill Gates, hay sinh ra là con kẻ một kẻ sát nhân, sống ở một nước nghèo-nàn-mạt-rệp-hèn-nhát… Tất cả điều không là gì cả; chỉ cần luôn “liên kết các điểm ảnh trong quá khứ với hiện tại”, chỉ cần luôn “coi nhẹ cái chết” và “coi cái chết là một điều tất yếu nhất, kì diệu nhất, công bằng nhất trong cả vũ trụ này!”, và luôn luôn chỉ cần “Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ.” Bạn sẽ đến được với những nơi bạn mơ ước, gặp gỡ những con người bạn mơ ước, làm một công việc bạn mơ ước và cuối cùng là sống một cuộc đời mà bạn luôn luôn mơ ước!
“Tell your heart that the fear of suffering is worse than the suffering itself. And that no heart has ever suffered when it goes in search of its dreams, because every second of the search is a second’s encounter with God and with eternity.”
― Paulo Coelho, The Alchemist

Some thoughts about Reverse Engineering.

Tình cờ check following trên Twitter thì thấy thánh Dennis follow mình. Có một thời say sưa đọc cuốn “Reverse Engineering for Beginners” của ổng. Có một cảm giác tự hào không hề nhẹ. Hihi <3

P/s: Đây là lời khuyên nho nhỏ của mình cho bất kì ai muốn mày mò tự học Reverse Engineering: hãy chọn một software nho nhỏ mà bạn cảm thấy thích (ví dụ như calculator của Windows, tất nhiên không có source code), code-size tầm <= 25KiB, gối đầu giường thêm 1000 pages cuốn này và một document rõ ràng về design thiết kế của software đó. Done! Cuộc phiêu lưu của bạn vào thế giới đầy ảo diệu của Reverse Enginnering – nơi vẻ đẹp của human brain và computer processing unit hoà hợp lại thành một – sẽ được bắt đầu! Và xin nói trước, nó cực-kì-khó! Đại loại như bịt mắt đi vòng vòng trong căn phòng bí mật vậy đó. Kiên đã bỏ cuộc rồi. <3

P/s2: biết được Reverse Engineering bạn có thể làm tất cả những gì bạn có thể tưởng tượng. Vì bạn có thể dịch ngược lại source code từ mã-máy-nhị-phân (raw machine code) của bất kì software nào trên computer. Điều đó đồng nghĩa với: cracking, hacking, học hỏi cách viết code của phần-mềm-mã-nguồn-đóng, modify 1 software bất kì không cần API của nó “chìa” ra… There is no limitation but your imagination! Nếu bạn có gì thắc mắc thì cứ việc PM trực tiếp facebook Kiên hoặc email về: kiennguyen.programmer@gmail.com. I’m always welcome!!!

P/s3: Kiên nghĩ Cryptography và Reverse Engineering là hai nhánh khó nhất của #infosec. Một cái là một biển toán học bao la, đòi hỏi những cái đầu thông tuệ nhất về Number Theory. Cái còn lại là đỉnh cao về combination of logical thinking and imagination, cộng thêm một cái đầu có khả năng paying attention to the smallest details! 

Take care, foolish minds!

Cúp học thì làm gì?

Có một dạo ở lớp CNTN11, tầm vào “mùa-đông-tàn-phai” năm 2012, các bạn trong lớp không thấy hình bóng vật-vờ-ngáy-ngủ-vì-chơi-game-tới-khuya của Kiên trong giảng đường 7.1 và 7.2 của toà nhà “Hắc Điếm” nữa. Trước đó thì cúp lai rai thui, bữa đực bữa cái cho nó đỡ áy náy. Còn vào tháng 11 thì cúp hẳn luôn :D. Khi ấy thì Kiên đang chán học, định nghỉ bà nó rồi. Có bấm máy gọi điện tâm sự cho thầy Huân ở dưới Cần Thơ là chắc dropout quá, nản quá ùi huhuhu

Thầy dạy trong trường cái gì cũng không hiểu, có cái merge sort đọc tới đọc lui cái code C trong cuốn sách giải thuật mà cũng không xong. Học thuộc word-by-word thì thấy nó chán chán, không tự nhiên. Mà càng học thuộc thì càng thấy mình ngu ngu. Kiến trúc máy tính thì cũng chả hiểu học cái kiến trúc RISC để làm gì? Qua môn Lập-trình-hướng-đối-tượng thì cũng không hiểu cái C++ để làm gì? Sao không dùng C cho nó gọn? Tại sao lại để “virtual” nhiều như vậy cho nó dễ sinh bug, rõ ràng là Ruby gọn ghẽ đẹp mắt hơn tại sao lại không dùng? Mà lúc đó trình độ debug gần như bằng zero nên tất cả chỉ toàn là ngõ cụt.
Rất nhiều câu hỏi tại sao trong đầu, nhưng lúc đó ngại nên cũng chả buồn mở miệng mà hỏi. Mà sao thấy mấy đứa trong lớp bá quá. Cái quần gì tụi nó cũng biết. Thầy giảng tới đâu là gật gù tới đó.

Cuối cùng thì cũng tìm được một chỗ thấy thoải mái. Đó là thư viện khoa học tổng hợp nằm cổ kính trên đường Lý Tự Trọng. Ngày ngày nói xạo ke với mẹ là đi ra Thủ Đức “văn ôn võ luyện”, nhưng sự thật phũ phàng là xách cái mông vô thư viện “nghiền ngẫm” tiểu thuyết, trưa thì nhâm nhi một chút cafe đen đắng ở một quán cóc gần đó… Ngồi thẩn thờ mặc kệ sự đời cho đến chiều rồi xách đít đi về nhà.

Giờ lớn rồi hiểu hơn một chút tại sao ngày trẻ lại như vậy, cũng do tính tình ương bướng lì lợm và một cái nhẹ nhàng gọi là “RẤT-không-phù-hợp”. Cũng như Steve Jobs nói, hãy “Connecting the dots”, những việc bạn làm ngày hôm nay, sau này, bằng một sức mạnh nào đó, sẽ liên kết lại với nhau thành một chuỗi mắt xích hoàn chỉnh và ảo diệu vô cùng. Cũng như Kiên, nếu ngày xưa học vẹt giải thuật để qua môn thì chắc bây giờ vẫn đang ngồi làm ở công ty 10 hours/per day, tối tối ngồi lấy tiền yen, tiền dollar ra mà đốt vào ăn chơi cho đỡ chán sự đời. Làm gì thảnh thơi mà lướt facebook chém gió ở nhà, ăn bám như bây giờ cơ chứ. :D