Cuộc sống vốn dĩ rất khắc nghiệt, luôn như vậy, và phải là như vậy!


– Nửa đêm bạn nghe điện thoại nhận hung tin: con bạn chết đuối ở hồ đá. Tại sao vậy?
– Bạn đang làm việc và nhận hung tin: cha bạn bị ung thư gan. Tại sao vậy?
– Bạn đang ngồi ăn BBQ và uống bia sau giờ làm thì nhận hung tin: chồng bạn bị tai nạn giao thông. Tại sao vậy?

Bởi vì bạn vô tâm! Cuộc đời mỉa mai nói.

Đi chùa cầu nguyện thần phật không bao giờ bảo vệ được gia đình của bạn. Nhưng sự hiểu biết thì có!

“Tại sao tui/gia đình tui/bạn tui lại khổ thế này hả trời ơi?”

Bởi vì bạn không đủ mạnh mẽ. Cuộc đời thản nhiên trả lời. Không có ông trời nào trả lời cả!

– Nếu con bạn thường giấu giếm, không chia sẻ gì với bạn, cũng vì bạn quá kiểm soát nó. Bạn sẽ làm gì?
– Nếu bạn biết ba bạn nghiện rượu bia, thức khuya, lười tập thể dục. Bạn sẽ làm gì?
– Nếu bạn đi chung xe với chồng bạn, và anh ấy rất hiếm khi xem kính chiếu hậu. Bạn sẽ làm gì?

– Là vì bạn yêu thương con bạn, muốn con bạn “tốt”, bạn nghĩ như vậy là tốt, nên ép buộc nó theo khuôn khổ của bạn, sống theo ước mơ của bạn mà bạn từng bỏ lỡ. Và nói rằng “Because I love you very much, honey!” Nhưng bạn không biết rằng, con bạn thật sự đã chết, ngay từ lúc nó chưa được sinh ra!
– Là vì bạn yêu thương cha bạn. Nghĩ rằng mình học ngoan học giỏi, là khiến cha mẹ hạnh phúc. Nhưng rất tiếc, những quy luật của universe này, bạn không nắm được. Và bạn đã giết cha bạn, bằng sự ngu dốt của mình. Bởi vì cha bạn dồn hết tâm sức để bạn học hành. Và bạn không học tới nơi tới chốn!!!
– Là vì bạn yêu thương chồng bạn. Ở buổi đám cưới, Cha xứ hỏi rằng con có nguyện chăm sóc anh ấy chu đáo cả đời không. Bạn cười hề hề và gật đầu đồng ý và nghĩ vậy là anh ấy hạnh phúc lắm ùi. Nhưng sâu trong thâm tâm bạn nghĩ, anh ấy sẽ chăm sóc chu đáo cho mình. Vậy là được. Anh ấy tốt lắm, sẽ tự chăm sóc cho bản thân được. Cần gì mình!?? À, vậy ra là bạn đã vô tình giết anh ấy, vì bạn không biết, mỗi khi chạy xe, anh ấy chạy ẩu lắm. Trong cuộc sống, anh ấy cũng hay quên trước quên sau. Nhưng vì bạn không observe, bạn không hiểu được. Boom!

Bạn không thể bảo vệ những người thân yêu của mình nếu như bạn không có hiểu biết, không đủ mạnh mẽ. Một ngàn câu hỏi “giá như” được thốt ra cũng không giúp ích được gì. Cơ hội trôi qua chỉ có một trong đời, và bạn đã chọn một lựa chọn sai và đã có hàng triệu cơ hội cuộc đời đưa ra để cứu lấy những người thân yêu của bạn. Bạn đã say no!!!

– Hề hề, tui chỉ sống một cuộc sống đơn giản, gia đình được yên ổn, còn những chuyện khác, tui mặc kệ, hề hề.

Phũ phàng, nhưng once again: Life matters!!!

Mad world

– Tại sao cần phải kiếm nhiều tiền trong khi suy cho cùng, ăn uống, ngủ nghỉ, khí thở rất là rẻ?
– Tại sao lại dùng tiền để xem là mục tiêu theo đuổi trong sự nghiệp, tại sao dùng tiền như một cần câu nhân lực?
– Tại sao lại suốt ngày cắm đầu vào smartphone mà khộng say “hello” to the world?
– Tại sao lại không đọc sách mà lại xem tutorial trên youtube?
– Tại sao không chỉ cho sinh viên đọc cuốn “Structure and Interpreter of computer program” mà lại kêu sinh viên đọc “The C Programming Language” ở môn Introduction to Programming. Ba láp thiệt chứ!
– Tại sao không đối xử với mọi người thân thiện hơn, mà lại cau có khuôn mặt để làm gì, khổ mình, khổ người.
Rõ khổ!??

Xứ người

Ở Singapore, hắn thấy Plaza của người Myanmar, thấy Mall của người Phi, mà không tài nào thấy nổi một cái chợ của người Việt. Hỏi một người Việt thì họ nói; người Việt sống rải rác, chả ai quan tâm ai. Ai qua đây sống và làm việc thì biết mỗi thân họ, chả thèm lôi dòng họ qua đây sống chung *smile*, huống chi là bằng hữu chi giao!

Hắn qua Singapore, 4 ngày trôi qua mà chả thấy bạn bè nào nhắn tin hỏi thăm, mày thế nào, đi chơi có vui không, … Thế là hắn kiếm ngay 5 người bạn Sing gốc Hoa để mà chơi. Họ thú vị, cá tính, ham học hỏi mà rất là hiền. Họ là lí do để hắn rất yêu Singapore, bên cạnh một môi trường nhân văn thật sự.

Cuộc đời luôn là những mảng đối lập: xấu-tốt, hiền-ác, vui-buồn, lý trí – cảm xúc, vâng vâng. Cứ bình thản mà sống, đừng oán trách ai làm gì.

– Lị sịt mễ a, la?
– Ngộ sịt phan chổi là, la *bright smile*…

Saigon, ngày 20 tháng 4 năm 2017
(Đã kí)

The Message from God

Đôi khi có những giây phút vui vẻ vô tư, hạnh phúc trôi qua rất nhỏ nhặt, vụt thoáng như một ánh sao băng trắng xoá giữa bầu trời đêm đen, nhưng lại xuất phát từ trong những góc sâu thẳm nhất, khuất tất nhất của trái tim mỗi người. Đó là những lời chỉ dẫn cụ thể, của Chúa, gợi ý ra để giúp bạn tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi muôn thuở mà từng giây từng phút trôi qua trong cuộc đời bạn đều mong mỏi có thể giải đáp được: “Bạn sinh ra để làm gì, bạn là ai trong cả Thế Giới này!” Đối với Kiên, thì không có gì là lãng phí, không có gì là vô nghĩa, và tất nhiên là cũng không có gì là muộn màng. Thất nghiệp, thất tình, không tiền bạc, không nhà cửa, không giàu sang, không danh phận, không quyền lực, không đam mê, công việc chán nản, bế tắc, trầm cảm, khuyết tật, kém thông minh, lương thấp, không bằng ai, không sinh ra là con của Bill Gates, hay sinh ra là con kẻ một kẻ sát nhân, sống ở một nước nghèo-nàn-mạt-rệp-hèn-nhát… Tất cả điều không là gì cả; chỉ cần luôn “liên kết các điểm ảnh trong quá khứ với hiện tại”, chỉ cần luôn “coi nhẹ cái chết” và “coi cái chết là một điều tất yếu nhất, kì diệu nhất, công bằng nhất trong cả vũ trụ này!”, và luôn luôn chỉ cần “Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ.” Bạn sẽ đến được với những nơi bạn mơ ước, gặp gỡ những con người bạn mơ ước, làm một công việc bạn mơ ước và cuối cùng là sống một cuộc đời mà bạn luôn luôn mơ ước!
“Tell your heart that the fear of suffering is worse than the suffering itself. And that no heart has ever suffered when it goes in search of its dreams, because every second of the search is a second’s encounter with God and with eternity.”
― Paulo Coelho, The Alchemist

Cúp học thì làm gì?

Có một dạo ở lớp CNTN11, tầm vào “mùa-đông-tàn-phai” năm 2012, các bạn trong lớp không thấy hình bóng vật-vờ-ngáy-ngủ-vì-chơi-game-tới-khuya của Kiên trong giảng đường 7.1 và 7.2 của toà nhà “Hắc Điếm” nữa. Trước đó thì cúp lai rai thui, bữa đực bữa cái cho nó đỡ áy náy. Còn vào tháng 11 thì cúp hẳn luôn :D. Khi ấy thì Kiên đang chán học, định nghỉ bà nó rồi. Có bấm máy gọi điện tâm sự cho thầy Huân ở dưới Cần Thơ là chắc dropout quá, nản quá ùi huhuhu

Thầy dạy trong trường cái gì cũng không hiểu, có cái merge sort đọc tới đọc lui cái code C trong cuốn sách giải thuật mà cũng không xong. Học thuộc word-by-word thì thấy nó chán chán, không tự nhiên. Mà càng học thuộc thì càng thấy mình ngu ngu. Kiến trúc máy tính thì cũng chả hiểu học cái kiến trúc RISC để làm gì? Qua môn Lập-trình-hướng-đối-tượng thì cũng không hiểu cái C++ để làm gì? Sao không dùng C cho nó gọn? Tại sao lại để “virtual” nhiều như vậy cho nó dễ sinh bug, rõ ràng là Ruby gọn ghẽ đẹp mắt hơn tại sao lại không dùng? Mà lúc đó trình độ debug gần như bằng zero nên tất cả chỉ toàn là ngõ cụt.
Rất nhiều câu hỏi tại sao trong đầu, nhưng lúc đó ngại nên cũng chả buồn mở miệng mà hỏi. Mà sao thấy mấy đứa trong lớp bá quá. Cái quần gì tụi nó cũng biết. Thầy giảng tới đâu là gật gù tới đó.

Cuối cùng thì cũng tìm được một chỗ thấy thoải mái. Đó là thư viện khoa học tổng hợp nằm cổ kính trên đường Lý Tự Trọng. Ngày ngày nói xạo ke với mẹ là đi ra Thủ Đức “văn ôn võ luyện”, nhưng sự thật phũ phàng là xách cái mông vô thư viện “nghiền ngẫm” tiểu thuyết, trưa thì nhâm nhi một chút cafe đen đắng ở một quán cóc gần đó… Ngồi thẩn thờ mặc kệ sự đời cho đến chiều rồi xách đít đi về nhà.

Giờ lớn rồi hiểu hơn một chút tại sao ngày trẻ lại như vậy, cũng do tính tình ương bướng lì lợm và một cái nhẹ nhàng gọi là “RẤT-không-phù-hợp”. Cũng như Steve Jobs nói, hãy “Connecting the dots”, những việc bạn làm ngày hôm nay, sau này, bằng một sức mạnh nào đó, sẽ liên kết lại với nhau thành một chuỗi mắt xích hoàn chỉnh và ảo diệu vô cùng. Cũng như Kiên, nếu ngày xưa học vẹt giải thuật để qua môn thì chắc bây giờ vẫn đang ngồi làm ở công ty 10 hours/per day, tối tối ngồi lấy tiền yen, tiền dollar ra mà đốt vào ăn chơi cho đỡ chán sự đời. Làm gì thảnh thơi mà lướt facebook chém gió ở nhà, ăn bám như bây giờ cơ chứ. :D

[Kỷ niệm] Reverse Engineering và tui

Dọn dẹp bàn học, vô tình rớt ra mấy thứ này. Nhớ những ngày cặm cụi ngồi đọc document, reverse code của malware bằng IDA, rồi lại lao vào đọc document… ngồi lui cui tới lui làm mà chả biết làm xong để được cái gì, chắc tại vì thấy nó thú vị thôi! Cuối cùng thì cũng thất bại, vì rớt interview xong mà không biết có còn ai tuyển reverse engineer nữa không. Thấy buồn và kéo theo là những chuỗi ngày tự hỏi mình sống trên đời này để làm cái quái gì?! Tự nghĩ chắc là đồ bỏ đi thôi! Giờ ngẫm nghĩ lại chắc số mình với computer virus không thuộc về nhau được rồi, đành buông tay ra thôi…

[Tư vấn] Kinh nghiệm chọn ngành chọn trường cho mấy pé 12

Làm theo các bước sau:
Bước 1: Chọn MỘT ngành mình có vẻ mình thích.
Bước 2: Chọn BA trường nổi tiếng về ngành đó.
Bước 3: Luồn lách vào giảng đường học ké một môn đại cương nhất về ngành của từng trường: Introduction to Marketing, Introduction to Computer Science, …
Bước 4: Trong lúc học, thấy mình có chán hay buồn ngủ không.
Bước 5: Tìm MỘT club về ngành trong trường, xem có làm cái gì vui vui không.
Bước tổng kết:
– Nếu có ít nhất một buổi học làm hứng thú => chọn (ngành, trường) đó.
– Nếu có nhiều hơn một buổi học làm hứng thú => chọn random *smile face*.
– Nếu không có buổi học nào làm hứng thú thì có hai khả năng, hoặc là ko thích ngành đó, hoặc là cách trường đó dạy ko phù hợp với mình. Nếu vậy thì tiếp tục cân nhắc yếu tố club ở trường:
—- Nếu thấy club vui => chọn (ngành, trường) đó.
—- Ngược lại club chán òm => chọn ngành khác, quay lại bước 1 làm lại từ đầu.

Đọc bài này mà thông não còn tốt hơn đi 1000 buổi tuyển sinh. Chém đó =]]

Chúc các em may mắn – Anh Kiên – Một người xém bỏ học hồi năm hai vừa cho biết =]]

Anh Kiên “êu” các em