Tuổi teen 200x thì làm gì?

– Học English.
– Làm Volunteering.
– Tham gia club ở trường.
– Transcript đẹp ở highschool.
=> Apply vô trường này.
Ngoại thương, y dược, bách khoa, tự nhiên, kinh tế xếp hạng ngoài top 1000 các trường đại học trên thế giới nhen (QS World Ranking 2016). Mấy trường đó để “khoe” trong nước thì được. Ra nói chuyện với mấy đứa nước ngoài, tụi nó sẽ trợn mắt hỏi: “WHAT are these?”. Bao nhục =]]]

Fulbright University Vietnam đã thêm 4 ảnh mới.

KIẾN TRÚC SƯ HÀNG ĐẦU THẾ GIỚI SẼ THIẾT KẾ XÂY DỰNG FUV
Vượt qua 12 đối thủ danh tiếng, SHoP, hãng thiết kế kiến trúc có trụ sở tại New York đã được chọn để thiết kế tổng thể xây dựng trường Đại học Fulbright Việt Nam.
SHoP nổi danh toàn cầu với những thiết kế đầy tính sáng tạo và hướng tới sự bền vững. Năm 2014, công ty này được Fast Company vinh danh là “hãng kiến trúc sáng tạo nhất thế giới”. Các thiết kế của SHoP được đưa vào bộ sưu tập của Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại New York.
“Chúng tôi rất hào hứng được làm việc với SHoP để xây dựng một ngôi trường với không gian kích thích những cách học mới”, bà Đàm Bích Thuỷ, Chủ tịch sáng lập FUV phát biểu. “SHoP là công ty kiến trúc nổi tiếng với những thiết kế mang tính sáng tạo và hướng tới sự bền vững, những giá trị cốt lõi mà FUV đang xây dựng”.
Xem thông tin chi tiết tại đây: http://bit.ly/2oGyGsB
Fulbright University Vietnam (FUV) announced its selection of New York-based firm SHoP Architects to design the masterplan of the university’s campus.
SHoP won an international competition, hosted by FUV in February, ahead of 13 highly reputable architectural designing firms. With projects located on five continents, the firm has been well known for its creativity and sustainability. In 2014, SHoP was named the “Most Innovative Architecture Firm in the World” by Fast Company.
“We are eager to work with SHoP in building a campus that creates spaces to foster new ways of learning,” says Dam Bich Thuy, FUV’s founding president. “The firm is highly recognized for its innovation and sustainability, which I hope will be core values of Fulbright University Vietnam.”
See more at: http://bit.ly/2pbW0BJ

Mr. Tem Chapter 1

Đó là một buổi tối ở sân bay Changi. Zero đang ngồi “nhấm nhấp” sự đời trên cái ghế tạm nghỉ. Mát lạnh! Sau khi trễ chuyến bay, hắn thấy mệt mỏi với cái tình hình hiện tại của mình. Có lẽ hắn đã quên mất mà dựa dẫm người khác quá nhiều!
– Từ đây về sau, có gì thì đi một mình rồi tự làm tự chịu nghen. Hắn quả quyết.
Hắn không lo lắng lắm đến vấn đề tiền bạc. Dù hắn không còn một xu nào trong túi quần. Hắn đang tận hưởng giây phút ở xứ sở nhiệt đới, với đầy rẫy các công trình nhân tạo tuyệt đẹp.
– “Carefully hand-crafted”. Hắn nghĩ bụng về cái trần nhà cao chót vót, treo lủng lẳng các miếng sắt mang hình khối cơ bản.
Hắn không cô đơn. Bên cạnh hắn là chồng sách, có lẽ là bảy, tám quyển fiction mà hắn đã “thu mua” ở Clarke Plaza. Hắn rút ra một quyển khá dày.
– “Tom Clancy’s”. Dòng chữ to tướng hiện ra trên cái cover.
Hắn hào hứng lướt sơ qua trang đầu. Ngồi nghiền ngẫm 15 phút và kết luận.
– Có lẽ mình nên học thêm vốn từ. Cuốn này đọc thật mệt. Hắn than thở.
Cuốn sách hành động đã hút hết calories trong người hắn. Bụng hắn réo “ót ót”, hắn chợt nhớ ra là cũng 7 giờ rồi. Để xem có gì không. Trong balo hắn, luôn là cái siêu thị mini, hắn mò mẫm trong từng ngăn và phát hiện ra nửa hộp cơm Hainam ăn dở hồi trưa.
– Vậy là cũng xong cái ăn đêm nay. Còn một ngày một đêm “chiến đấu” nữa ở Changi thì tiền mới về với cái thẻ ATM…
Hắn lững thững rảo bước, ngắm nghía khung cảnh xung quanh. Đang đi, một bác nhân viên, tay đang đẩy chiếc xe đẩy chở hàng, đồng phục mặc là chiếc áo thun đen chỉn chu, nhìn hắn. Theo phản xạ hắn bật miệng:
– Good Evening. Hắn cúi đầu chào xã giao.
Bác nhân viên thoáng giật mình. Rồi mở miệng cười hiền:
– Why do you say the good-evening to me?
– Because that’s the politeness for an young to an adult in Chinese tradition. Zero nói nhẹ.
– Zhè fēicháng hăo (This is very good!). Nowadays, young people are not like you anymore. They forget all the old things!!!
– Haha, that’s quite true. Zero gật gù.
– Are you boarding soon? Bác nhân viên hỏi thăm.
– Nope. I’ve just missed a flight!
– How come?
– Maybe I am too talkative. I’ve made some new friends from Netherlands, talking with them energetically in Starbucks. Time flew, and I forgot to do check-in stuff.
– Ohh-ohh! Life matters, little man. And now, what will you do?
– Nothing planned.

*** To be continued ***

Cuộc sống vốn dĩ rất khắc nghiệt, luôn như vậy, và phải là như vậy!


– Nửa đêm bạn nghe điện thoại nhận hung tin: con bạn chết đuối ở hồ đá. Tại sao vậy?
– Bạn đang làm việc và nhận hung tin: cha bạn bị ung thư gan. Tại sao vậy?
– Bạn đang ngồi ăn BBQ và uống bia sau giờ làm thì nhận hung tin: chồng bạn bị tai nạn giao thông. Tại sao vậy?

Bởi vì bạn vô tâm! Cuộc đời mỉa mai nói.

Đi chùa cầu nguyện thần phật không bao giờ bảo vệ được gia đình của bạn. Nhưng sự hiểu biết thì có!

“Tại sao tui/gia đình tui/bạn tui lại khổ thế này hả trời ơi?”

Bởi vì bạn không đủ mạnh mẽ. Cuộc đời thản nhiên trả lời. Không có ông trời nào trả lời cả!

– Nếu con bạn thường giấu giếm, không chia sẻ gì với bạn, cũng vì bạn quá kiểm soát nó. Bạn sẽ làm gì?
– Nếu bạn biết ba bạn nghiện rượu bia, thức khuya, lười tập thể dục. Bạn sẽ làm gì?
– Nếu bạn đi chung xe với chồng bạn, và anh ấy rất hiếm khi xem kính chiếu hậu. Bạn sẽ làm gì?

– Là vì bạn yêu thương con bạn, muốn con bạn “tốt”, bạn nghĩ như vậy là tốt, nên ép buộc nó theo khuôn khổ của bạn, sống theo ước mơ của bạn mà bạn từng bỏ lỡ. Và nói rằng “Because I love you very much, honey!” Nhưng bạn không biết rằng, con bạn thật sự đã chết, ngay từ lúc nó chưa được sinh ra!
– Là vì bạn yêu thương cha bạn. Nghĩ rằng mình học ngoan học giỏi, là khiến cha mẹ hạnh phúc. Nhưng rất tiếc, những quy luật của universe này, bạn không nắm được. Và bạn đã giết cha bạn, bằng sự ngu dốt của mình. Bởi vì cha bạn dồn hết tâm sức để bạn học hành. Và bạn không học tới nơi tới chốn!!!
– Là vì bạn yêu thương chồng bạn. Ở buổi đám cưới, Cha xứ hỏi rằng con có nguyện chăm sóc anh ấy chu đáo cả đời không. Bạn cười hề hề và gật đầu đồng ý và nghĩ vậy là anh ấy hạnh phúc lắm ùi. Nhưng sâu trong thâm tâm bạn nghĩ, anh ấy sẽ chăm sóc chu đáo cho mình. Vậy là được. Anh ấy tốt lắm, sẽ tự chăm sóc cho bản thân được. Cần gì mình!?? À, vậy ra là bạn đã vô tình giết anh ấy, vì bạn không biết, mỗi khi chạy xe, anh ấy chạy ẩu lắm. Trong cuộc sống, anh ấy cũng hay quên trước quên sau. Nhưng vì bạn không observe, bạn không hiểu được. Boom!

Bạn không thể bảo vệ những người thân yêu của mình nếu như bạn không có hiểu biết, không đủ mạnh mẽ. Một ngàn câu hỏi “giá như” được thốt ra cũng không giúp ích được gì. Cơ hội trôi qua chỉ có một trong đời, và bạn đã chọn một lựa chọn sai và đã có hàng triệu cơ hội cuộc đời đưa ra để cứu lấy những người thân yêu của bạn. Bạn đã say no!!!

– Hề hề, tui chỉ sống một cuộc sống đơn giản, gia đình được yên ổn, còn những chuyện khác, tui mặc kệ, hề hề.

Phũ phàng, nhưng once again: Life matters!!!

[Fiction] Nhóc

Author Note

To my English readers, I am translating this Vietnamese fiction to English. Please wait for a while! I am sorry for this inconvenience!!!

— Kien Nguyen

Một buổi trưa tháng 4 ở Saigon. Nóng đổ lửa! Zero đang trên đường từ American Center trở về nhà. Hắn chợt thèm cafe! Tấp vội vàng vào quán Phúc Long gần trường cấp 2 Hồng Bàng. Hắn gọi theo thói quen.

‘Cho anh một ly sữa đá, size lớn.’ Hắn vui vẻ.

Zero đảo mắt xung quanh. Đây là chi nhánh mới mở của Phúc Long. Hắn luôn thích cái màu xanh lá này. Dễ chịu! Phúc Long, Evernote, Phương Tùng Mobile nè. Cả Vietcombank nữa!

‘Ồ, một thằng nhóc.’ Hắn liếc mắt sang phải.

Đó là một đứa bé cỡ 9, 10 tuổi. Vai đeo chéo cái cặp nhỏ, tay cầm một xấp vé số mỏng. Nó đang nhìn chăm chú vào cái tủ bụng trước mặt. Mát lạnh!

‘Tóc tai cắt gọn, mặt mài sáng sủa, áo quần sạch sẽ. Thằng này khá đây!”

Zero đang “định lượng” và “định tính” thằng nhỏ trong bụng. Hắn luôn cố gắng nắm bắt người khác. Thói quen đó, có lẽ ăn sâu vào máu đến nỗi không thể bỏ được nữa rồi!

‘Ê, nhóc!’ Hắn gọi.

‘Em thích ăn cái bánh vàng vàng kia không, chanh dây đó. Hay là cái này, sô cô la nè.” Hắn chỉ chỉ.

Thằng nhóc lúc đầu nghe gọi, cũng bình thản lắm! Quay qua nhìn hắn rõ to, rồi quay lại vào tủ bánh. Nghiêm túc phết!

‘Cái nào cũng được anh!”

Hắn thầm nghĩ. ‘Chắc cả đời thằng nhóc này chưa ăn chanh dây hay sô cô la bao giờ, mình hỏi nó cũng bằng thừa.’ Hắn thở hắt một cái thật dài.

‘Em em. Cho anh thêm một cái bánh chanh dây, một ly trà đào nữa nha.”

Rồi hắn quay qua thằng nhóc, nhẹ nhàng mà chắc nịch.

‘Em qua góc kia kia kìa, thấy không, đợi anh xíu.’

‘Có anh Kiên không ạ?’ Bé nhân viên cafe hỏi.

‘Đây em.’

‘Dạ, bánh và nước của anh.’

‘Rột … rột …’ Hắn hút 2 ngụm cafe dài. Ngọt trước, đắng sau! Hắn lại đầu quán cafe. Một hàng ghế dài, ngồi trên đó là có thể nhìn ngắm ra dòng đường trước mặt. Bụi bậm!

‘Lên đây ngồi nè em, đứng hoài làm gì’ Hắn cười với thằng nhóc.

Thằng bé rón rén kéo ghế. Nó không có vẻ gì là gấp gáp miếng bánh trên tay Zero.

‘Cái này là trà đào nè, nổi tiếng lắm, uống thử xem ngon không.’ Hắn chìa ly nước, để miếng bánh bên cạnh góc bàn thằng bé ngồi.

Nó ngoạm 2 miếng. Hút ly nước ót ót. Rồi ngồi im.

‘Cũng ngon anh.’ Nó thật thà.

‘Sao em không ăn tiếp. Bánh không ngon à.’

‘Dạ, em để cho em em ở nhà ăn nữa.’

‘Em em nhiêu tuổi rồi?’ Hắn cảm động.

‘Dạ, nó gần hai tuổi rồi.’

Hắn đăm chiêu một lúc.

‘Này nhóc, em có đi học không?’

‘Em học tới lớp 3. Mới nghỉ học năm nay.’ Giọng nó tỉnh bơ, nhưng mặt thì buồn xo.

‘Dzậy, cha mẹ em làm gì?’ Hắn hỏi dò.

‘Cha em thì bán rau câu. Mẹ em thì ở nhà trông em.’ Nó nói rành mạch.

Ra là vậy … Ở đất Saigon này, nuôi một đứa con ăn học đàng hoàng, với một số người cũng không phải chuyện dễ dàng gì. Thằng nhóc này chắc trước đây cũng đi bán vé số, nhưng chắc cũng còn thời gian để học một buổi ở trường. Giờ thì hết rồi … Mẹ nó có em bé, gánh nặng chồng lên vai … Nó mới có 10 tuổi!

‘Một ngày kiếm được không? Chắc khá ha.’ Hắn cười cười giả lơ.

‘Ùm, cũng được trăm rưỡi, trăm tám anh.’ Nó tính toán.

‘Mấy giờ em về nhà?’ Hắn lo lắng.

‘Dạ, chừng 7 giờ tối. Mẹ em không cho bán khuya.’

‘Mẹ em chắc hiền lắm hen.’ Hắn mỉm cười.

‘Dạ!!!’ Nó nghĩ tới mẹ nó.

Ùm … tháng nhà nó chắc cũng được thêm 3, 4 triệu từ nó … vậy là nhà nó cũng không đến nỗi … chỉ là nó phải hi sinh việc học! Hắn buồn buồn.

‘Nhà em gần đây không?’ Hắn giả lả.

‘Dạ, ở quận 8.’

‘Em đi bộ tới đây à?’

‘Dạ không anh, em đi xe buýt, ngày 8 ngàn. Hì hì!’ Nó cười lí lắc.

Hắn ngắm nhìn thằng nhỏ. Không nói gì một lát.

‘Em có thích học không?’ Hắn nhìn ra đường. Một anh chở hàng, khá cồng kềnh lướt ngang.

‘Dạ có.’ Nó lí nhí.

‘Năm sau em em lớn ùi, em sẽ đi học lại.’ Nó nhẹ nhàng nói.

Hắn thấy ấm lòng. Mắt ươn ướt nhưng cũng gằn mình lại. Hắn luôn muốn được coi là người mạnh mẽ. Với đứa bé này, hắn càng phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Hắn rút trong bóp ra ba cái thẻ.

‘Em coi nè.’ Hắn xòe ra ba cái thẻ ATM.

‘Hồi nãy á, em có thấy anh dùng cái thẻ này trả tiền không?’

‘Em thấy chớ. Tiền trong cái thẻ này phải không anh. Em có thấy người ta dùng cái này rút tiền trong mấy cái buồng ngoài đường.’ Nó lanh lợi kể.

‘Đúng rồi cu, em biết trong ba cái thẻ này là bao nhiêu tiền không’. Hắn ranh mãnh.

Thằng bé lắc đầu ngô ngê.

‘Cái thẻ này 10 triệu nè, cái này 30 triệu, còn cái thẻ này thì … 40 triệu.’ Hắn tỉnh rụi.

‘Ô, sao a giàu thế!’ Thằng nhóc sửng sốt.

‘Một tháng anh kiếm được 30 triệu mà. Mà cũng không cực gì mấy!’ Hắn cười cười.

‘Anh giỏi ghê!’ Thằng nhóc thán phục xuýt xoa.

‘Em biết tại sao anh kiếm tiền nhiều vậy không?’

Nó lại lắc đầu.

‘Do hồi nhỏ anh cố gắng học. Ngày xưa anh cũng khó khăn như em vậy đó.’

‘Em cũng thích học lắm anh!’ Nó tán dương.

Hắn quyết liệt như thường lệ, mỗi khi “giảng đạo”. ‘Em phải học, học siêu vào! Rồi em sẽ giống anh bây giờ, muốn mua gì thì mua!’

Nó gật đầu. Mắt long lanh lạ!

Hắn chìa ra một cái thẻ trong ba cái. ‘Đây là cái thẻ của anh, em giữ đi.’

Nó ngạc nhiên.

‘Ơ, cái thẻ này 30 triệu lận mà. Sao anh lại đưa cho em?’

‘Tất nhiên em chỉ có cái thẻ thôi, tiền của anh, em đâu có rút được. Mà em có muốn lấy tiền của anh không?’

‘Dạ muốn.’ Nó tỉnh bơ

‘Bà cha thằng nhãi ranh ma này.’ Hắn cười khoái chí trong bụng.

‘Bây giờ anh đưa tiền cho em là hại em rồi, em đã học hành giỏi chưa?’ Hắn lý sự.

‘Dạ, chưa!’ Nó lắc lắc.

‘Cất kỹ cái thẻ này. Sau này bất cứ khi nào muốn bỏ học. Lấy ra mà nhìn, nhớ đến anh. Rồi học tiếp, em sẽ tự kiếm được 30 triệu để rút ra từ thẻ này. Ngoéo tay, đừng bỏ học nữa nha!”

Nó ngoéo lại. ‘Dạ, anh!’

Nó nói tiếp. ‘Mẹ em cũng không muốn em nghỉ học, mẹ nói là chỉ nghỉ một năm nay thôi à a!’

‘Ùm … Thôi sắp chiều rồi, em đi bán đi, sắp xổ số rồi đó. Mà em tên gì?’

‘Dạ em tên Thành Nhân.’ Nó nói rõ ràng. ‘Còn anh?’

‘Anh tên Trung Kiên, hân hạnh quen biết em!’ Hắn bắt tay với nó theo kiểu Tây.

Thằng bé đi vội vào dòng người hối hả … Trời nắng gắt hơn, hắn thấy sao mà dễ chịu lạ!

Mad world

– Tại sao cần phải kiếm nhiều tiền trong khi suy cho cùng, ăn uống, ngủ nghỉ, khí thở rất là rẻ?
– Tại sao lại dùng tiền để xem là mục tiêu theo đuổi trong sự nghiệp, tại sao dùng tiền như một cần câu nhân lực?
– Tại sao lại suốt ngày cắm đầu vào smartphone mà khộng say “hello” to the world?
– Tại sao lại không đọc sách mà lại xem tutorial trên youtube?
– Tại sao không chỉ cho sinh viên đọc cuốn “Structure and Interpreter of computer program” mà lại kêu sinh viên đọc “The C Programming Language” ở môn Introduction to Programming. Ba láp thiệt chứ!
– Tại sao không đối xử với mọi người thân thiện hơn, mà lại cau có khuôn mặt để làm gì, khổ mình, khổ người.
Rõ khổ!??

Xứ người

Ở Singapore, hắn thấy Plaza của người Myanmar, thấy Mall của người Phi, mà không tài nào thấy nổi một cái chợ của người Việt. Hỏi một người Việt thì họ nói; người Việt sống rải rác, chả ai quan tâm ai. Ai qua đây sống và làm việc thì biết mỗi thân họ, chả thèm lôi dòng họ qua đây sống chung *smile*, huống chi là bằng hữu chi giao!

Hắn qua Singapore, 4 ngày trôi qua mà chả thấy bạn bè nào nhắn tin hỏi thăm, mày thế nào, đi chơi có vui không, … Thế là hắn kiếm ngay 5 người bạn Sing gốc Hoa để mà chơi. Họ thú vị, cá tính, ham học hỏi mà rất là hiền. Họ là lí do để hắn rất yêu Singapore, bên cạnh một môi trường nhân văn thật sự.

Cuộc đời luôn là những mảng đối lập: xấu-tốt, hiền-ác, vui-buồn, lý trí – cảm xúc, vâng vâng. Cứ bình thản mà sống, đừng oán trách ai làm gì.

– Lị sịt mễ a, la?
– Ngộ sịt phan chổi là, la *bright smile*…

Saigon, ngày 20 tháng 4 năm 2017
(Đã kí)