[Tản văn] Về quê

L’anmien Cafe, Ben Tre

Nay mùng 28 Tết, hắn đèo chiếc xe khỉ của mình, bon bon chạy về Bến Tre qua con lộ 1A Quốc Gia. Tay chạy, miệng ngân nga theo cái giai điệu trong chiếc tai phone đang đeo: “Người theo hương hoa mây mù giăng lối…” Rộn ràng, làm mấy người xung quanh trông thấy ai cũng ái ngại. Mặc kệ, hắn thích thì hắn “mần” thôi. Sống mà để ý miệng lưỡi người khác quá thì đời mất vui. Đang phóng ngon lành, bỗng hắn điếng người, mấy chiếc xe máy phía trước, vội vàng tấp vô lề đường hết. Linh tính hắn cho biết là sẽ có chốt kiểm tra trong vòng cỡ 150.6969m nữa (độ sai số chưa tới 1mm!), bụng bảo dạ, hắn đánh vô lăng sang phải, nhẹ nhàng lả lướt lách theo dòng xe kia. Quả nhiên liệu việc như thần, cái chốt thù lù ra trước mặt. Khung cảnh hiện tại hiện ra, người và vật hiền hoà giữa thiên nhiên, dưới cái băng rôn đỏ chói: “Mừng Xuân Đinh Dậu, Mừng Đảng Quang Vinh!”, đẹp đẽ và hữu tình siết bao! Khiến hắn không cầm lòng mà ra rả “xổ Nôm”:

– Công an nhỏ nhẹ, nhân dân thỏ thẻ.

Bình yên ở đây, ở đây, chẳng đâu xa vời!”

“Phóng bút” xong, hắn gật gù bình luận: “Thơ gì mà *éo vần gì hết, cơ mà cũng hay, ahihi.”

Lan man thơ thẩn, đọc đi đọc lại đoạn thơ trên tầm vài kilometer nữa, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu hắn:

– Quan sát thấy nếu trong bán kính 100m đường chim bay, nếu đột nhiên, đoàn xe đang ở lề ngoài rẽ vào lề trong, thì sẽ có chốt.
– Câu hỏi: Có mối liên hệ thật sự giữa cái chốt và việc rẽ lề của đoàn xe hay không?
– Giả thiết: Với khoảng thời gian 10s, với khoảng cách không quá 100m, nếu có 10 chiếc xe máy rẽ làn thì trong vòng 10m sau đó sẽ có chốt.
– Ơ rê ka, có giả thiết rồi thì xắn tay (thật ra là quay tay côn, với quay tay ga) vào thực nghiệm thôi; trong vòng 40 km tiếp theo, chốt 1, chốt 2, chốt 3 … Test case pass hết bà con ạ.
– Mặc dù không biết là có bị hỏng tư duy chỗ nào không hay không, cũng hơi run,  nhưng miệng nhà cử nhân vẫn nói cứng, tên công trình nghiên cứu khoa học của mình: “Biểu hiện của chốt kiểm tra giao thông trên Quốc Lộ 1A ngày tết Đinh Dậu.” Hắn nghĩ bụng: “Phen này ngon rồi, nghĩ xàm xàm mà cũng ra công trình nghiên cứu, lại còn on-the-go nữa chứ. Thiên tài, thiên tài! Há há!”

Trong lúc cậm cụi gõ mấy dòng này, hắn cũng tiện tay, ở một cửa sổ khác mà tỉ mỉ mail bài đến Viện Hàn Lâm Khoa Học Xã Hội Việt Nam, để gửi bài lên tạp chí năm 2017 của cơ quan. Nhấn nút send cái kịt mà lòng rộn ràng hát vang:
– “Hãy mơ cho lòng nhẹ nhàng nhìn về chân trời xa. Và đời thật đẹp như những giấc mơ.”
— Kinee, 25/01/2017