Cúp học thì làm gì?

Có một dạo ở lớp CNTN11, tầm vào “mùa-đông-tàn-phai” năm 2012, các bạn trong lớp không thấy hình bóng vật-vờ-ngáy-ngủ-vì-chơi-game-tới-khuya của Kiên trong giảng đường 7.1 và 7.2 của toà nhà “Hắc Điếm” nữa. Trước đó thì cúp lai rai thui, bữa đực bữa cái cho nó đỡ áy náy. Còn vào tháng 11 thì cúp hẳn luôn :D. Khi ấy thì Kiên đang chán học, định nghỉ bà nó rồi. Có bấm máy gọi điện tâm sự cho thầy Huân ở dưới Cần Thơ là chắc dropout quá, nản quá ùi huhuhu

Thầy dạy trong trường cái gì cũng không hiểu, có cái merge sort đọc tới đọc lui cái code C trong cuốn sách giải thuật mà cũng không xong. Học thuộc word-by-word thì thấy nó chán chán, không tự nhiên. Mà càng học thuộc thì càng thấy mình ngu ngu. Kiến trúc máy tính thì cũng chả hiểu học cái kiến trúc RISC để làm gì? Qua môn Lập-trình-hướng-đối-tượng thì cũng không hiểu cái C++ để làm gì? Sao không dùng C cho nó gọn? Tại sao lại để “virtual” nhiều như vậy cho nó dễ sinh bug, rõ ràng là Ruby gọn ghẽ đẹp mắt hơn tại sao lại không dùng? Mà lúc đó trình độ debug gần như bằng zero nên tất cả chỉ toàn là ngõ cụt.
Rất nhiều câu hỏi tại sao trong đầu, nhưng lúc đó ngại nên cũng chả buồn mở miệng mà hỏi. Mà sao thấy mấy đứa trong lớp bá quá. Cái quần gì tụi nó cũng biết. Thầy giảng tới đâu là gật gù tới đó.

Cuối cùng thì cũng tìm được một chỗ thấy thoải mái. Đó là thư viện khoa học tổng hợp nằm cổ kính trên đường Lý Tự Trọng. Ngày ngày nói xạo ke với mẹ là đi ra Thủ Đức “văn ôn võ luyện”, nhưng sự thật phũ phàng là xách cái mông vô thư viện “nghiền ngẫm” tiểu thuyết, trưa thì nhâm nhi một chút cafe đen đắng ở một quán cóc gần đó… Ngồi thẩn thờ mặc kệ sự đời cho đến chiều rồi xách đít đi về nhà.

Giờ lớn rồi hiểu hơn một chút tại sao ngày trẻ lại như vậy, cũng do tính tình ương bướng lì lợm và một cái nhẹ nhàng gọi là “RẤT-không-phù-hợp”. Cũng như Steve Jobs nói, hãy “Connecting the dots”, những việc bạn làm ngày hôm nay, sau này, bằng một sức mạnh nào đó, sẽ liên kết lại với nhau thành một chuỗi mắt xích hoàn chỉnh và ảo diệu vô cùng. Cũng như Kiên, nếu ngày xưa học vẹt giải thuật để qua môn thì chắc bây giờ vẫn đang ngồi làm ở công ty 10 hours/per day, tối tối ngồi lấy tiền yen, tiền dollar ra mà đốt vào ăn chơi cho đỡ chán sự đời. Làm gì thảnh thơi mà lướt facebook chém gió ở nhà, ăn bám như bây giờ cơ chứ. :D

[Kỷ niệm] Reverse Engineering và tui

Dọn dẹp bàn học, vô tình rớt ra mấy thứ này. Nhớ những ngày cặm cụi ngồi đọc document, reverse code của malware bằng IDA, rồi lại lao vào đọc document… ngồi lui cui tới lui làm mà chả biết làm xong để được cái gì, chắc tại vì thấy nó thú vị thôi! Cuối cùng thì cũng thất bại, vì rớt interview xong mà không biết có còn ai tuyển reverse engineer nữa không. Thấy buồn và kéo theo là những chuỗi ngày tự hỏi mình sống trên đời này để làm cái quái gì?! Tự nghĩ chắc là đồ bỏ đi thôi! Giờ ngẫm nghĩ lại chắc số mình với computer virus không thuộc về nhau được rồi, đành buông tay ra thôi…